Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc
có hậu.
Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà
khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc
hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.
Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh
mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà.
Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va
vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.
Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều
trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng
màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!
Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh
hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy
mà…
Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về
nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không
còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có
thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ
ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một
cánh tay của anh nữa .
Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn,
tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của
anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm
đạm vô duyên hết sức.
Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn
đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực
và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi!
Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm
vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm
hoa bằng một cánh tay.
Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh
nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ,
chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị
chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.
Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh
ở đâu không?"
Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo
nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!
Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi
rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin
lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại
được!"
Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị
cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị
khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi
không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không
đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía
trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ
đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có
nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh,
em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái
tim em."
Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị
là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay
nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc
đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con
hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay ,
chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim
anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .
Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì
điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến
mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa
cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng,
không tên nhưng nhiều ý nghĩa!