Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn
mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một
câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:
"Em còn yêu anh không?"
Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa
năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn
nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa
từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay
thôi!"
Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không,
anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều
khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không
dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô
cũng khổ thôi.
Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì
chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô.
Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.
Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước.
Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà
thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không
gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá,
làm anh thấy vướng víu nặng nề.
Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên
anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau.
Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo,
xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả
nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình
đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ
mình sau tai nạn giao thông...
Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh
ở bên.
"Em còn yêu anh không?"
Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con
trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô,
nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay
cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng
trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống
chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô
không đành xoá anh khỏi tim mình...
Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế
này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn.
"Không còn yêu!"
Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.
Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp
theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh
đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh
biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô...
Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái
không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.
Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ
cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.
"Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply
tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể
cho cô gái kia một cơ hội..."