Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý
của Hiểu và Thương.
Đã có biết bao nhiêu lần, ta cười chua chát chấp nhận rồi thì cũng
từ bỏ
Nhưng rốt cuộc ta vẫn chỉ là kẻ nông nổi, dại khờ vụng về và ngốc
nghếch
Nếu như yêu thương cũng cần phải học, thì ta sẽ chẳng có thể nào
tốt nghiệp bao giờ
Bởi vì mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi, ta chỉ là một kẻ ngu ngơ
Đem những yêu thương của mình hóa thành gánh nặng, thành ràng buộc
mệt mỏi, níu bước chân của người.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý của Hiểu
vàThương.
Vì ta hiểu người không còn cần tới ta, vì ta thương người có những
nặng trĩu trong lòng vì ta mà day dứt.
Nên ta từ bỏ để cho người được quên mà không muộn phiền, không một
chút vương sợi buồn mà áy náy vì ta.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được điều mình thực sự mong
muốn là gì.
Ta muốn được bên người, ta muốn có được trái tim của người mãi mãi.
mãi mãi không bao giờ thay đổi.
Nhưng điều ta thực sự mong muốn hơn cả là những hạnh phúc của
người, những nụ cười của người.
Ta đã từng khao khát việc đem đến cho người hạnh phúc, chăm lo cho
người, nấu cho người một bữa cơm ăn hay mua cho người viên thuốc
mỗi khi ốm bệnh nhưng điều mà ta mong muốn người nhận được là những
điều tốt đẹp hơn thế. Nên ta từ bỏ bởi vì ta biết sẽ có người mang
đến cho người những điều tốt đẹp hơn những điều ta có thể mang đến
được cho người.
Ta hiểu rằng chân lý của tình yêu chính là một sự hiến dâng chứ
không phải là hưởng thụ.
Và việc từ bỏ đó cũng như là một sự hi sinh, một sự dâng hiến để
con đường người được rảnh rang mà chậm bước.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta vẫn biết mình vụng về.
Ta không biết cách bày tỏ và trao đi yêu thương.
Những gì ta nhận được là ngập tràn hạnh phúc nhưng niềm hạnh phúc
ấy khi chạm đến tim người chỉ là một nỗi buồn tới mức ngao
ngán.
Ta hiểu sự vụng về của ta nên ta đành lặng im để người bước
đi.
Ta học cách từ bỏ bởi vì ta vụng về tới mức không hề biết cách cố
gắng, không hề biết cách giữ lấy những yêu thương của mình.
Ta chỉ biết cho đi, cho đi một cách dại khờ ngu ngốc.
Điều ta mong muốn chỉ là người hiểu. Và rồi thì người đã hiểu....
và người ra đi.
Ta phải chấp nhận và từ bỏ. Coi như đó là cách khôn khéo nhất để
người có thể cười mỗi khi nghĩ đến ta.
Ít nhất trong cuộc đời ta, ta đã làm được cho người một việc tốt đó
là buông tay.
Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta đã chán nản.
Ta chán với việc vùi mình trong nỗi buồn bã để yêu thương, để đắm
say trong một sự vô vọng.
Ta vẫn biết rằng người sẽ chẳng bao giờ trở lại, chẳng bao giờ đến
bên ta, nắm lấy bàn tay ta mà gạt đi những giọt nước mắt.
Ta chán với những giọt nước mắt ướt gối mỗi đêm, ta chán với những
cơn đau thắt ngực.
Ta chán với những bài thơ, những entry trải đầy blog hay những câu
chuyện tình yêu lâm ly bi đát đã lấy đi nước mắt của bao nhiêu
người.
Và ta chán với việc viết những dòng tin nhắn chẳng bao giờ được
gửi. Chán với việc chờ đợi, hi vọng vào những thứ chẳng có
thật.
Ta chán với việc chờ đợi, tin vào lời hứa mà người đã hứa lúc còn
chưa chia xa.
Lời hứa hẹn cỏn con đó chỉ với ta là quan trọng, còn với người cũng
như nước bọt vội vã khô trên môi.
Ta vẫn hiểu rằng người không bao giờ thích hứa hẹn hay buông những
lời ngọt ngào.
Nhưng người đã hứa và rồi người vẫn thất hứa.
Ta đã muốn tin, ta đã muốn đợi vào dịp kỉ niệm ý nghĩa của chính
mình, lời hứa kia người sẽ thực hiện. Nhưng ta đã chán với cái việc
tin tưởng.
Ta đã chán tất cả, chán luôn cả tình yêu và chính mình.
Ta học cách từ bỏ bởi vì ta đã kiệt sức, không còn đủ sức để mong
đợi và hi vọng nữa. Và bởi vì tất cả. Vì ta mong người được bình
yên.